Le Ch'ti Bonheur

« Je voulais vivre intensément et sucer toute la moelle de la vie ! Mettre en déroute tout ce qui n'était pas la vie, pour ne pas m'apercevoir, à l'heure de ma mort, que je n'avais pas vécu. » (H.D.Thoreau)

Aller au contenu | Aller au menu | Aller à la recherche

Il faut seulement choisir - Chỉ cần chọn

Au Vietnam, j'ai appris une chose importante, que j'essaie de mettre en pratique tous les jours.

J'ai appris cela au contact de mon petit frère Vietnamien. Nos caractères se ressemblent beaucoup, et par conséquent, nous partageons souvent sur comment nous essayons de progresser dans la vie. Voici ce que j'ai appris : Les sentiments négatifs que nous ressentons ne sont pas les plus importants, comme : la colère, la tristesse, la jalousie, la complexité, l'inconfort...

Ce qui est le plus important, c'est ce que nous choisissons d'en faire et surtout d'être conscient que ces sentiments négatifs ne sont pas la seule option : nous avons toujours la possibilité de choisir la douceur à la place de la colère, la joie à la place de la tristesse, le lâcher-prise à la place de la jalousie, la simplicité à la place de la complexité, la décontraction à la place de l'inconfort...

Car la joie, la paix, la simplicité, la générosité, la tendresse et tous les mouvements intérieurs qui nous grandissent demandent des efforts, et par conséquent d'être choisis. Se laisser aller à tout ce qu'il y a de plus bas en nous n'est que la solution de facilité, un confort égoïste qui se soucie peu des autres...

Je commence un peu à comprendre ce que veut dire "la pratique de la vertu". Ce c'est pas juste une question de morale, mais une hygiène positive de vie, qui vise notre croissance et celle des autres... Facile à dire, mais pas à faire. C'est vrai, mais je pense qu'apprendre à prendre du recul au quotidien et s'entraîner aide beaucoup.

Deux Loups

Afficher tiếng ViệtCacher tiếng Việt

Ở Việt Nam, tôi đã học được một việc quan trọng mà tôi cố gắng luyện tập mỗi ngày.

Tôi đã học được điều đó với người em trai Việt Nam của tôi. Hai tính cách của chúng tôi giống nhau nhiều, và vì thế chúng tôi thường xuyên chia sẽ về cách chúng tôi cố gắng tiến bộ trong cuộc sống. Đây là những gì tôi đã học được : Tình cảm xúc tiêu cực chúng tôi cảm thấy không phải quan trọng đâu, ví dụ như: nổi giận, nỗi buồn, sự ghen tỵ, tính phức tạp, cảm thấy không thoải mái...

Điều quan trọng nhất là chúng tôi chọn làm gì với các tình cảm này và đặc biệt là nhận thức được rằng những tình cảm tiêu cực không phải là lựa chọn duy nhất : chúng tôi luôn luôn có thể chọn sự hiền lành thay vì nổi giận , niềm vui thay vì nỗi buồn, sự không lo lắng thay vì sự ghen tỵ, tính đơn giản thay vì tính phức tạp, sự thoải mái khi cảm tháy không thoải mái...

Vì niềm vui, sự yên tâm, sự đơn giản, tính độ lượng, sự dịu dàng và tất cả các tình cảm làm cho chúng tôi phát triển đòi hỏi nỗ lực, và vì thế cần phải chúng ta chọn sống như thế. Sống cẩu thả về tất cả những gì thấp hèn nhất tại con người chúng ta là sự thoải mái ích kỷ, quan tâm ít đến những người khác ...

Tôi bắt đầu hiểu một chút "thực hành đức tính" là gì. Đây không phải là chỉ một vấn đề đạo đức, nhưng một sự tổ chức cuộc sống tích cực, đó là sự sinh trưởng của chúng tôi và của người khác... Dễ dàng để nói nhưng không để làm. Đúng rồi, nhưng tôi nghĩ rằng cố gắng tập lùi lại và thực hành hàng ngày sẽ giúp rất nhiều.

Tại lòng mỗi người, có hai con chó sói chiến đáu. Con thứ nhất gây sự sợ, sự nổi giận và lòng hám của. Con thứ hai gây lòng tin, sự hiền lành và tính độ lượng. Con nào mạnh nhất và có thể thắng ? Con được mình nuôi.

Saisir un commentaire (0)

Soyez le premier à réagir sur cet article

Ajouter un commentaire Fil des commentaires de ce billet

:-) :-( ;-) :-D :LOL :-| :aww: :-P :he: :-O :-S :oops: :zzz: :jap: 8-) :great: :$$: :whistle: :Chti :Flo :Alien :star: :Sunny :idea: :love: :arrow: :!: :Plop

aucune annexe



À voir également

Réduction d’œuvres et croyances limitantes

En apnée derrière mon piano, rouge et dégoulinant de sueur à cause du stress, voilà dans quel état j'étais ce matin, en classe de réduction d'orchestre, essayant tant bien que mal de jouer avec mes...

Lire la suite

Perplexe !

Cela fait un peu plus d'un an que je n'écris plus beaucoup sur le blog. Mais depuis quelques jours, l'envie me démange de me remettre à écrire... Petit parcours intérieur d'un ours qui sort de sa...

Lire la suite