Le Ch'ti Bonheur

« Je voulais vivre intensément et sucer toute la moelle de la vie ! Mettre en déroute tout ce qui n'était pas la vie, pour ne pas m'apercevoir, à l'heure de ma mort, que je n'avais pas vécu. » (H.D.Thoreau)

Aller au contenu | Aller au menu | Aller à la recherche

Ces mots qu'on ne voudrait jamais connaître - Những từ này người ta không bao giờ muốn biết

Paul ĐôngJeudi soir, le Père Paul Đông nous a quittés à 37 ans dans un accident de moto mortel. Nous sommes tous sous le choc, bouleversés.

Je suis moi-même très atteint par ce départ brutal : un grand frère nous quitte, et l'Assomption perd un des meilleurs au Vietnam. Paul avait su intégrer de manière très riche son séjour en France, travailleur, spirituel, profondément humain, il était exigeant mais allait vraiment à la rencontre de l'autre, jusque dans son essentiel et ses pauvretés.

Je me souviens de notre première discussion sous le ciel étoilé de Bà Rịa, jusqu'à plus d'heure, parlant de la vie à bâtons rompus, de nos convictions, de nos doutes, de nos questions... Un homme sans masque, amoureux de la vie, amoureux des autres...

Samedi, me recueillant devant son corps, j'ai ressenti, comme souvent dans ce genre de circonstance, cette suspension du temps, cette fêlure dans mon cœur, cette urgence à oublier mes rancœurs, mes colères, mes doutes et aller prendre dans mes bras ceux que j'aime et leur dire "je t'aime, je sais que ça a l'air stupide, mais je ne te le dis pas assez. La vie est trop courte : je t'aime."

Depuis jeudi, j'ai appris à dire en vietnamien "mourir" et "pleurer", deux mots détestables que je n'aurais jamais voulu avoir à utiliser. Mais je veux me souvenir des paroles du testament de Jacques Delaporte, Archevêque de Cambrai : "En Jésus-Christ, par ma mort est posé l'acte le plus efficace et le plus fécond de ma vie."

Paul, merci pour tout ce que tu nous a donné. A Dieu !

Afficher tiếng ViệtCacher tiếng Việt

Tối thứ năm, Cha Paul Đông đã từ biệt chúng tôi ở tuổi 37 trong một tai nạn xe máy thương tâm. Tất cả chúng tôi đều choáng váng và nghẹn ngào.

Ngay bản thân mình rất đau lòng vì sự ra đi đột ngột này : một người anh đã rời bỏ chúng tôi, và Dòng Đức Mẹ Lên Trời mất đi một trong những người tốt nhất ở Việt Nam. Cha Paul đã biết tích góp một lối sống giàu sang trong thời gian lưu trú của ông ở Pháp. Ông chăm chỉ, nhân đạo và hết sức thương người. Ông hơi đòi hỏi nhưng mở lòng với người khác, thấu hiểu những cái thiết yếu và những nghèo khó của họ.

Mình nhớ lần nói chuyện đầu tiên của chúng tôi dưới bầu trời đầy sao ở Bà Rịa, chúng tôi đã nói rất nhiều, nói liên hồi về cuộc sống, về những niềm tin của chúng tôi, về những điều ngờ vực và những vấn đề của chúng tôi... Một con người không che dấu, hạnh phúc với cuộc sống, hạnh phúc với người khác...

Ngày thứ bảy, khi lúc niệm trước thân thể ông, mình cảm thấy như thời gian đã chấm dứt, một sự tan nát trong tim mình, sự cấp thiết phải quên đi những mối oán hận, giận dữ, ngờ vực của mình và ôm vào lòng những con người mà mình yêu thưong và nói với họ rằng "tôi yêu bạn, tôi biết rằng điều đó có vẻ ngu ngốc, nhưng tôi chưa kịp nói điều đó với bạn. Cuộc sống thật ngắn ngủi, tôi yêu bạn..."

Từ thứ năm, mình đã phải học nói bằng tiếng việt "qua đời" và "khóc", hai từ mà mình sẽ không bao giờ muốn nói tới. Nhưng mình nhớ những lời di trúc của Jacques Delaporte, Tổng Giám Mục của Cambrai: " Nhờ Chúa Giê Su, cái chết của tôi như một hành động hữu hiệu nhất và cao cả nhất của đời tôi."

Anh Paul, cảm ơn tất cả những gì anh trai đã mang lại cho chúng tôi. Vĩnh biệt !

Saisir un commentaire (1)

Eiffel Eiffel ·  06 décembre 2011, 22:32

Dur dur, je t'envoie mon soutien en pensées et prières. On est désolé pour cette triste nouvelle, et on pense bien à toi.
Bises et bon courage

L'audomarrois

Ajouter un commentaire Fil des commentaires de ce billet

:-) :-( ;-) :-D :LOL :-| :aww: :-P :he: :-O :-S :oops: :zzz: :jap: 8-) :great: :$$: :whistle: :Chti :Flo :Alien :star: :Sunny :idea: :love: :arrow: :!: :Plop

aucune annexe



À voir également

La Visite du Musée des Beaux-Arts de Saigon

Tous les professeurs vous le diront : enseigner est souvent une tâche qui demande de l’abnégation, où l’on investit beaucoup d’énergie et de patience, sans pourtant voir les fruits ou les résultats de...

Lire la suite

Saigon is Happy !

Un peu groggy à cause de la tristitude et de la navritude de la société Française depuis plus d'un an et en particulier après ce vote honteux aux élections Européennes, heureusement qu'il y a des...

Lire la suite